Indonesia

Chênh vênh trên miệng núi lửa

Ngày đăng: 10/10/2015 02:50:41 - Lượt xem: 2367
Chênh vênh trên miệng núi lửa
...chỉ cần sơ xảy trượt chân sang bên trái, sau 15 giây sẽ trúng tâm lòng chảo, nổi được vài giây rồi lặn hẳn; chỉ cần trượt chân sang bên phải, sau khoảng 30 giây sẽ chạm đáy một rãnh núi hoặc kẹt lại ở một khe núi nào đó!...

Cái số tui chắc là chưa có duyên với núi lửa sống, mà toàn có duyên dở với núi lửa chết!

 

Lần đầu mon men đến núi lửa Taal, đúng đợt đuôi bão, ngày ở Manila thì ngon lành, ngày đi hồ Taal thì mưa từ sáng đến tối, mưa nhưng tui vẫn cứ đi, hy vọng đến đó sẽ tạnh, mưa mãi nên cố lên thuyền ra núi giữa hồ, đường lên miệng núi chỗ thì trợn trượt, chỗ thì lổn nhổn, cưỡi ngựa hôi mù ê hết cả mông, ướt lướt thướt, về ngồi ăn trưa đã tạnh ráo, lại còn hửng nắng, cám cảnh!

 

Lần hai, ngày ở Yogyakarta nắng 38 độ, ra đường 1 tiếng khỏi phải nhuộm da nâu, đi thăm quần thể Borobudur về, bác xe ôm hỏi có đi xem núi lửa không thì tui phẩy tay, thôi, mai tui đi Bromo rùi - Núi lửa Bromo nổi tiếng nhất rùi, không cần xem núi khác đâu! Cũng vì cái nổi tiếng ấy mà tui còn ôm (hối) hận đến tận bi giờ đây này!

 

Hôm sau, một ngày vất vưởng trên ô-tô, 12h đêm đoàn mới đến được nhà nghỉ ở rìa làng Probolinggo, chia phòng, ăn uống, vệ sinh xong cũng đã 1 giờ sáng, ngủ khoảng 3 tiếng, 4 giờ phải dậy để đi hóng biển mây. Đường núi quanh co tối om mà các bác tài xe jeep vẫn cứ phi ầm ầm, xuống xe, trời mưa, lạnh 4 độ, đường lên view point trên núi Penanjakan cũng lại lổn nhổn, trơn, tối om, chỗ nào thấy ánh đèn pin thì biết đó là người cùng đoàn. Lên đến view point, hóa ra đoàn mình chưa phải sớm nhất, khá nhiều khách đã có mặt, nhìn mặt ai cũng ủ ê vì biết không còn hy vọng được ngắm những khoảnh khắc mặt trời mọc lên trên biển mây bồng bềnh. Mọi người vẫn cố chờ thêm, tui thì nào áo, nào khăn, dán cả miếng giữ nhiệt mà người vẫn cứ run vì lạnh, anh bạn TQ to cao béo múp mới quen trong đoàn ngưởi Liêu Ninh, mặc mỗi cái áo phông cộc tay, áo nỉ dài tay vắt trên cổ, thỉnh thoảng quay sang hỏi: "Mày lạnh thế cơ à!", "Ừ, nước tao, họa hoằn lắm mới có ngày 6-8 độ, những ngày này học sinh cấp 1 còn được nghỉ học ý!", hắn cười sằng sặc: "Tao thấy vẫn bình thường mà!", mình chỉ các bạn Tây xung quanh, họ cũng đều khăn áo mũ tất găng còn kỹ hơn cả mình: "Có mỗi mày không thấy rét thôi, Tây nó còn mặc ấm hơn cả tao đây này!". Hắn lại gật gù và cười sằng sặc!

 

Vẫn rét, vẫn mưa, trời sáng dần, xung quanh chỉ là một màu sương trắng, tất cả ngậm ngùi lục tục kéo nhau xuống núi! Xe jeep lại tiếp tục phi ầm ầm đến khu vực chân núi. Tengger là khu vực quần thể các ngọn núi lửa đã tắt, nếu thời tiết lý tưởng, từ view point hoặc từ đây, có thể nhìn thấy từ xa núi lửa Bromo đang nhả từng đợt khói trắng. Từ đường vào chân núi phải đi qua khu vực biển cát (Sea of Sand), cát tro bụi núi lửa, hạt to sần và có màu ghi xám. 

 photo DSC_8846_zpsmy4y5kr8.jpg

 

Các xe đều dừng lại giữa chừng để khách có thể chụp toàn cảnh khu vực này!

 photo DSC_8852_zpsusgmhw71.jpg

 

Biển cát mênh mông....

 photo DSC_8861_zpsurt7hlsg.jpg

 

Bãi đỗ xe tập trung phía rìa chân núi.

 photo DSC_8857_zpsoweihoqp.jpg

 

Từ đây, du khách có thể đi bộ hoặc thuê ngựa lên chân núi, người ta nói thách lắm, cứ mặc cả hết mình vào, họ đòi 100k Rp thì chỉ trả 30k rồi trả dần lên tới khoảng 50-60kRp là vừa.

 photo DSC_8859_zpsifikp7hf.jpg

 

Nhưng thực ra, đi bộ cũng có cái hay, đặt chân lên đám cát sạn hàng trăm triệu năm cũng đáng lắm. Ngọn núi xanh này cũng là một núi lửa đã tắt, chắc chắn núi nguội lạnh đã rất lâu nên giờ cây cối đã bắt đầu phủ xanh ngọn núi.

 photo DSC_8860_zpsiydwdnja.jpg

 

Còn bên cạnh đó, núi lửa Tengger đã tắt vẫn còn mang một màu xám xịt. Đây là một rãnh nứt dưới chân núi.

 photo DSC_8868_zpsqfesbwl9.jpg

 

Các khe nứt quanh co tạo thành những bức tường...

 photo DSC_8882_zpssfdqq2l6.jpg

 

Có vô số khe nứt quanh chân núi.

 photo DSC_8884_zpsq22ng5sl.jpg

                                                                                   xem tiếp trang 2

 

 

Các mảng tường cát phơi trong mưa gió tạo ra những đường vân độc đáo.

 photo DSC_8926_zpsuhol6hvm.jpg

 

Các nài ngựa đưa du khách tới chân cầu thang rồi ngồi chờ!

 photo DSC_8910_zpssjitwlqb.jpg

 

Từ chân núi, một cầu thang bê-tông cao khoảng 5-6 tầng nhà dẫn lên miệng núi.

 photo DSC_8894_zpsps66djr8.jpg

 

Gờ miệng núi rộng khoảng hơn 1m, cát vẫn lạo xạo dưới chân.

 photo DSC_8907_zpsy2cwfnts.jpg

 

Tui vận hết nội công, run rẩy rò rẫm từng bước, chỉ cần sơ xảy trượt chân sang bên trái, sau 15 giây sẽ trúng tâm lòng chảo, nổi được vài giây rồi lặn hẳn; chỉ cần trượt chân sang bên phải, sau khoảng 30 giây sẽ chạm đáy một rãnh núi hoặc kẹt lại ở một khe núi nào đó! Ơn Giời, tui vẫn còn đây để ngồi post này này! 

 photo DSC_8901_zpsqrrdmbpn.jpg

 

Trong khi đó, một bạn gái dũng cảm đi ra tận cái mỏm cát phía xa hơn và tạo dáng đầy oai phong như thế này!

 photo DSC_8900_zpsihaczybs.jpg

 

Một trong những "máng trượt" miễn phí cho những người tự nguyện đây!

 photo DSC_8887_zps8yz6ziuh.jpg

 

Chỉ thấy cát và cát...!

 photo DSC_8912_zpsdd1p61tz.jpg

 

Giữa khung cảnh một màu xám xịt ấy, những người dân nghèo bán những bó hoa để dâng cũng thần linh! 

 photo DSC_8883_zpspcdqgaum.jpg

 

Những bó hoa dại nhiều màu sắc nổi bật trên màu cát xám!

 photo DSC_8893_zpsdrhbjp0o.jpg

 

Núi lửa được họ coi là vùng đất thiêng liêng...

 photo DSC_8890_zpsgo9ns6uz.jpg

 

Họ dâng cúng thần linh những bó hoa, cầu nguyện rồi mang đốt, để gửi gắm tấm lòng thành!

 photo DSC_8891_zps2xuhucgc.jpg

 

Vài bó hoa thôi cũng đủ để thấy sức sống hồi sinh trên vùng đất chết!

 photo DSC_8923_zpsurj11v6c.jpg

 

Phía xa xa, ngôi đền Pura Luhur Poten được xây dựng từ đá núi lửa, ngôi đền chỉ ồn ào vào dịp lễ hội Yadnya Kasada hàng năm, những ngày còn lại, Đền cứ lặng lẽ như vậy dưới chân núi!

 photo DSC_8916_zpsvutnme73.jpg

 

Trên đường về, trời đã sáng nên mới thấy được cảnh vật ven đường!

 photo DSC_8821_zpslaxho93m.jpg

 

Hầu như rất ít review về cảnh đẹp của ngôi làng này!

 photo DSC_8817_zps0pr0t5t4.jpg

 

Ngôi làng xinh xắn lắm!

 photo DSC_8813_zpsqeryesif.jpg

 

Xe chạy khá nhanh nên khó mà chụp được những bức ảnh về ngôi làng!

 photo DSC_8811_zpsvb5qrsif.jpg

 

Nhưng cảm giác chung của mình là ngôi làng rất yên bình!

 photo DSC_8815_zpssbfqjgkc.jpg

 

Cái yên bình ấy không ống kính nào miêu tả được, mà chỉ bằng mắt thường mới có thể cảm nhận được. Lịch trình đã có nên đành phải theo, nhưng trong cái tiếc cũng có cái may, là nhờ quyết đi theo lịch nên tui mới được long nhong chạy theo một đám cải táng lớn chưa từng thấy (theo lời người dân và thực sự là rất to) đậm màu bản sắc của một Hoàng thân ở Ubud (hẹn bài sau nha!). Ngôi làng vẫn còn đó, hẹn một ngày quay lại!

 photo DSC_8810_zps0gxca785.jpg

 

Hẹn ngày trở lại trong nắng và gió!

 photo DSC_8919_zps70isqb7y.jpg

 

Ảnh từ Internet: Cảnh thần tiên ấy trong ngày nắng đẹp, sad sad sad

 photo 48a2108a8792cc5f6119ec6d95338e08_zps20feexkd.jpg

See more MY TRAVEL PICTURES here.

LDTTg - Tháng 5/2013

Tag:Indonesia
Gửi bình luận của bạn
Họ tên*
Email*
Bình luận*
Ý kiến bạn đọc
Quảng cáo
Tong hop link tai lieusamsamstudio.comTruyện dịchten cac nuocXem ngay xuat hanhNau anPhong thuyMY YOUTUBEgoogleGiam can sau sinh
Thống kê truy cập
Vở tập viết
TDCN
Lạc lối ở Bắc Kinh Ẩn
Lạc lối ở Bắc Kinh